Tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt như là mưa đổ xuống từ trên núi sau khi có gió mùa. Tôi đã nói hết với anh tất cả về kẻ theo dõi tôi và làm thế nào để tôi đã cố gắng thoát khỏi anh ta, nhưng sau đó không hiểu bằng cách nào anh ta lại tìm thấy tôi, rồi đâm tôi…Tôi dụi mắt không tin vào điều trước mắt mà tôi được nhìn thấy. Điều gì đã làm Aloha Pete hưng phấn đến độ phải nhảy lên trên sân khấu? Tôi không hình dung được khi thấy anh thật sexy và đang nhảy múa. Sau khi nhìn thấy bộ ngực sạm đen vì nắng của Pete, tôi đã quên tất cả về người đàn ông với chiếc mũ trắng đã theo tôi vào tới tận quầy bar của khách sạn. Tôi gieo người vào cái ghế gần nhất và nhìn lên sân khấu.
Tôi đã phải lòng Pete ngay từ lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt. Anh vốn là một tay cớm, còn tôi là một tay móc túi thiếu kinh nghiệm. Anh đã giúp đỡ tôi trong lúc tôi khó khăn, anh gửi tôi đến chỗ dì của anh, bà Mamma Jo. Bà ta quản lý một trong những tầng khách sạn tại Waikiki. Nhờ có bà ta và công ty của bà ta hỗ trợ, bây giờ tôi có một nghề nghiệp thật đàng hoàng. Một thám tử tư. Năm năm sau đó, Pete đã tốt nghiệp sĩ quan và trở thành một thanh tra giỏi, và tôi cũng đã trở thành một thám tử tư làm việc có hiệu quả.
Bằng khoé mắt của mình, tôi thấy người đàn ông đã theo tôi vào đây. Ông ta vượt qua quầy bar và hướng về bãi biển. Tôi lặng lẽ đi lên phòng.
- Chị... chị ấy đã bị mất tích gần một tuần rồi! - Anna Hartfield, một cô gái trẻ với mái tóc hơi vàng đổ sụp người vào ghế ở trong văn phòng, cũng vừa là phòng khách vừa là phòng ngủ của tôi và bắt đầu khóc sụt sùi.
- Điều này đã từng bao giờ xảy ra trước đây? Chị cô, Tina, đã từng cặp với một người đàn ông nào đó trước đây chưa?
- Tôi đã nói với chị ấy rằng không nên nghĩ đến chuyện đó. Tôi đã bảo với chị ấy rằng chúng tôi nên trở lại Iowa. Tuy nhiên, chị ấy đã không nghe. Và giờ đây, chị ấy đã biến mất như rất nhiều các cô gái mại dâm khác. Trái tim tôi đau đớn vì hoàn cảnh của hai chị em. Tôi ra ngoài và bắt tay Anna thật chặt.
- Tôi sẽ làm những gì có thể làm để tìm ra cô ấy.
Daisy, một người phụ nữ phương Đông nhỏ nhắn, tuổi chắc bằng tôi, là người đầu tiên tôi gặp khi tôi vừa rời xe buýt. Cô theo sau tôi khi tôi thả bộ một quãng ngắn xuống đoạn đường hẹp, nơi có một nhóm phụ nữ đang đứng chụm lại, chờ đợi người đàn ông nào đó đến tìm họ.
- Mamma Jo cuối cùng cũng đã tống bạn cô ra khỏi tổ ấm.
- Cũng có thể cô ta bây giờ làm việc cho cảnh sát. - Một cô gái với đôi mắt đẹp nói trong sợ hãi. Một số cô gái bắt đầu tụ lại xung quanh.
Casey đứng bất động trên đường phố. Thế hệ trẻ nghĩ về chị như là người có bản chất mại dâm.
- Chị thật không thể tin là đã ngu ngốc như thế nào trong những năm qua. - Em biết. Em cũng đã may mắn là tìm thấy một công việc tốt từ rất lâu. Vậy bây giờ em làm gì ở đây?
- Em đến đây chỉ để muốn nói chuyện. - Tôi rút tay về và nở một nụ cười.
Tôi rút trong ví của tôi ra hình ảnh của Tina mà em của cô ấy đã đưa.
- Có ai biết về cô ta? - Tôi nói sau khi đưa tấm hình cho Casey.
Casey chun mũi và khuôn mặt chợt trở nên méo mó. Cô nói rằng không ai biết gì về cô gái này cả và đừng bao giờ hỏi về điều này nữa.
Thật là mệt mỏi và pha lẫn cảm giác chán nản, tôi về nhà và đổ ập người lên giường vùi đầu vào giấc ngủ. Khoảng chừng nửa tiếng sau, Pete đến và mời tôi đi ăn sáng. Tôi đã đi cùng anh đến một quán ăn ở Waikiki.
- Sao em không nói với anh trước. - Anh đẩy một xấp tiền mặt về phía tôi.
Tôi nhìn tiền, không biết nên nói gì.
- Nào, lấy đi. - Anh thở dài. - Em do dự gì chứ, và nó không đi kèm với bất kỳ điều kiện nào.
Lúc này tôi thật sự bối rối. - Em không cần tiền của anh. Tôi nghi ngờ tại sao anh hào phóng cho tôi tiền? Anh nghe được từ một cớm chuyên theo dõi và bắt các cô gái bán dâm và đã biết em làm gì đêm qua.
- Nếu anh muốn em lấy số tiền này, anh phải nói cho em biết những gì anh đã nghe về em.
- Anh nghe em bán dâm. Tôi thực sự xúc động vì anh đã lo lắng cho tôi.
Đêm qua lại một cô gái nữa mất tích. Khi tôi hay tin, tôi càng thêm quyết tâm tìm Tina.
Một giờ trước hoàng hôn, tôi thả bộ xuống đại lộ của Waikiki hướng tới phố trung tâm của Honolulu. Tôi gõ cửa để tìm gặp được ông Fu nhưng bị từ chối. Tôi đã tự tin rằng tôi sẽ được chào đón ở đây với cánh cửa rộng mở. Tôi đã cứu ông Fu khỏi bị tù một năm về trước khi một số tên giang hồ trẻ gài bẫy ông vào một vụ sát nhân. Sự ghé thăm của Pete vào buổi sáng đã vô tình nhắc tôi nhớ đến ông Fu.
Tôi quay nhìn xung quanh và thấy một người đàn ông đã theo sau tôi đang đứng phía bên kia đường. Tôi gọi anh ta. Đây không phải là lần đầu tiên tôi cố gắng để đối diện với cái bóng theo tôi. Và giống như tất cả các lần khác, anh ta đã chạy. Tôi cố rượt theo anh ta, khập khiễng trên bàn chân đau. Sau khi tôi rượt anh ta được một khu phố, anh ta biến mất. Giống như một bóng ma. Để điều tra, tôi sẽ phải thâm nhập vào giới của Fu. Và tìm hiểu những ngày trước khi Tina mất tích.
Kẻ theo dõi tôi không thấy đâu hết, có lẽ anh ta đang làm một việc nào đó hơn là phải tiếp tục theo tôi. Nhưng nguy hiểm vẫn còn đó. Tôi trở về khách sạn trong tâm trạng mệt mỏi. Pete đang chờ tôi. Anh muốn thể hiện tình yêu đối với tôi nhưng vẫn xúc phạm tôi là đồ con điếm.
Tôi ước gì có một ai đó lại đang cố gắng giết Pete một lần nữa. Tôi thà nhận tiếp một viên đạn giùm cho anh ta còn hơn là chịu nỗi nhục nhã này khi mà tôi đã tự gánh vào mình. Tôi cảm thấy thật khổ sở và đau đớn. Khi tôi rời khỏi chỗ Mamma Jo, tôi đã có kế hoạch ra đi và sẽ không bao giờ trở lại. Tôi sẽ không bao giờ phải gặp lại Pete... không bao giờ phải nói về những gì tôi đã giấu anh.
Bốn cô gái mất tích. Tất cả đều là gái mại dâm. Tất cả đều trẻ. Tất cả đều mới vào nghề. Các cô gái mại dâm khác trên đường phố đã rất sợ hãi. Và công việc làm ăn của họ rất ế ẩm. Cảnh sát đã bắt đầu chiến dịch làm sạch và theo lời họ kể lại, đã bắt đi hàng chục cô mỗi đêm. Thêm vào đó, ông Fu lại có hành vi ứng xử với tôi như là với một người lạ. Ông từ chối gặp tôi. Tại sao? Bản năng của tôi mơ hồ nhận ra một điều gì đó.
- Nhìn em như đã mất ngủ cả tuần. - Một giọng nói quen thuộc cất lên, và một cốc cà phê đưa vào tay tôi.
- Chào chị, Casey. - Tôi nhận ra chị
- Chị nghĩ xem cái gì sẽ xảy ra với các phụ nữ này, Casey?
- Chị ghét suy nghĩ về nó.
- Em có ghé ông Fu hôm qua nhưng ông ấy từ chối gặp em. Tôi hỏi Casey xem liệu chị có biết gì về ông ta không nhưng chị không biết gì cả. Chắc chắn là chị nói dối.
Có vẻ như danh tiếng của ông Fu được biết đến như là một hung thần nên ai cũng sợ. Liệu ông ta có phải là người đứng đằng sau vụ bắt cóc?
Chẳng có gì xảy ra cho đến nửa đêm trong lúc tôi tìm kiếm Sally Porter, một cô gái mà dường như không có cô gái mại dâm nào biết, thì tôi bỗng nhận thấy rằng kẻ theo dõi tôi đã quay trở lại. Tôi không muốn có ai đó chứng kiến cuộc gặp của tôi với Sally Porter, mà tôi vẫn tự tin là tôi có thể tìm thấy cô ấy, nên tôi đã cho cái bóng của tôi mất dấu ở kênh Ala Wai.